Trong những buổi bình minh của môn đá gà, trang bị hầu như không tồn tại hoặc rất đơn giản. Các trận đấu diễn ra tự nhiên, với gà chọi sử dụng cựa tự nhiên của mình. Mặc dù vậy, ngay cả trong sự đơn giản đó, con người đã bắt đầu tìm cách “hỗ trợ” chiến kê của mình một cách tối thiểu, chủ yếu thông qua việc chọn giống và huấn luyện.
Cựa Tự Nhiên và Vật Liệu Đơn Sơ
Ban đầu, gà chọi chiến đấu với cựa tự nhiên của chúng. Người chơi tập trung vào việc nuôi dưỡng những con gà có cựa cứng cáp, sắc bén và có hình dáng phù hợp để gây sát thương hiệu quả. Đôi khi, để tăng cường độ sắc bén, người ta có thể mài dũa nhẹ cựa gà bằng đá hoặc các vật liệu thô sơ khác. Đây là hình thức “trang bị” sơ khai nhất, nhấn mạnh vào yếu tố tự nhiên và bản năng của gà.
Sân Đấu Tự Phát: Từ Bãi Đất Trống Đến Khu Vực Định Hình
Sân đấu ban đầu chỉ là những bãi đất trống, không có rào chắn hay quy định rõ ràng. Các trận đấu thường diễn ra trong các lễ hội làng, chợ phiên, hoặc đơn giản là tụ họp của những người đam mê. Dần dần, để đảm bảo an toàn cho khán giả và kiểm soát trận đấu tốt hơn, người ta bắt đầu định hình các khu vực cụ thể cho đá gà, có thể là một vòng tròn được vẽ trên đất hoặc một khu vực được rào tạm bằng tre, gỗ. Mặc dù vẫn còn thô sơ, đây là bước đầu tiên trong việc tiêu chuẩn hóa không gian thi đấu.